Những thổ lộ của Hải Đăng làm cổ họng của Harry nghẹn đắng. Ngay lúc ngày đây, Harry chỉ muốn ôm chặt lấy Hải Đăng vào lòng mà xoa dịu hết tất cả bao nhiêu hoang mang, những hoang mang ấy đã từng ngày vây chặt lấy trái tim của cậu trai trẻ.
Nhưng giữa đông người thế này, làm như thế Hải Đăng chắc chắn chưa đủ sẵn sàng để đón nhận. Harry chỉ còn biết thở dài, nắm chặt lòng bàn tay để cố níu lại giọt nước mắt đang khiến tầm nhìn của mình nhoè đi.
Harry lấy tay quẹt ngang mắt mình, rồi bật lưng ngồi dậy, ánh mắt ngời ngời sáng, như vừa nảy ra một điều gì đó hay ho.
- Đăng!
- Sao?
- Mai mày đi với tao đến chỗ này được không?
- Nhưng sáng mai tao phải đi gặp chị Linh rồi.
- Hẹn chị ấy vào buổi chiều được không? Tao muốn dẫn mày đến một nơi.
Sự kiên quyết và giọng điệu tỏ ra nghiêm túc của Harry khiến Hải Đăng biết rằng mình không còn cách nào để từ chối, cậu gật đầu đồng ý.
Sáng hôm sau, như đúng kế hoạch, ngay khi còn rất sớm, nắng vẫn chưa kịp lăn đều trên từng con đường, Harry đã lấy chiếc xe đạp của mình chở Hải Đăng đến một khu công viên vắng vẻ cách khu căn hộ của mình đang ở không quá xa.
Nơi họ đến vào buổi sáng thì mọi người hầu như đã đi làm, cửa các căn nhà đều đóng kín, những hàng cây trải dọc hai bên chỉ im lìm làm công việc toả bóng mát xuống nền đường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946598/chuong-25.html