Harry đưa tay vuốt nhẹ đầu của Hải Đăng, ôm chặt cậu vào vòng tay của mình, ánh mắt Harry trùng lại nhìn về phía xa xăm, thở một hơi dài khi trái tim cảm nhận rõ ràng những nỗi buốt xót bay vào lồng ngực từ Hải Đăng qua đến tận mình.
Harry nhẹ nhàng bảo:
- Mình cùng cố gắng đi với nhau nha!
Đêm đó, Hải Đăng đã khóc rất nhiều trong vòng tay của Harry, đến mức lả người và ngủ thiếp đi, nhưng giọt nước mắt vẫn ngắn dài trên khuôn mặt.
Hôm sau, Linh đến nhà Harry và Hải Đăng từ khá sớm, sự xuất hiện của Linh vào sáng sớm khiến cả Harry và Hải Đăng đều nhận ra có những điều thực sự không ổn với tin tức được đăng trên mạng xã hội ngày hôm qua.
- Chào chị! Mời chị vào nhà.
Harry mở cửa và đón Linh bằng nụ cười gượng, đúng lúc này, Hải Đăng từ trong phòng mình bước ra mệt mỏi, vẻ mặt phờ phạc. Cậu ngạc nhiên khi thấy Linh xuất hiện ở nhà mình từ sáng sớm như thế này.
- Chị nói chuyện riêng với Đăng một chút được không?
Harry nhìn về phía Hải Đăng gật đầu nhẹ và nói:
- Mày cứ nói chuyện với chị Linh nhé! Tao xuống dưới nhà mua một chút đồ.
Sau khi Harry rời đi, khuôn mặt của Linh trở nên trầm lại, cau mày rồi sau đó thở một hơi thật dài nhìn về phía Hải Đăng.
- Sao chị lại đến đây vào giờ này ạ? Không phải chúng ta hẹn nhau đến tối mới gặp nhau tại sự kiện sao?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-yeu-cuoi-cung/2946595/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.