Morgan nhìn trừng trừng vào hồn ma phía trên đỉnh cầu thang, nghĩ rằng anh đang hóa điên. Anh chớp chớp mắt, nhưng khung cảnh trước mặt vẫn như thế: Sabrina, vẫn mặc bộ áo váy màu trắng nhuốm đầy vết máu, mái tóc đen dài buông xõa xuống lưng trong ánh sáng mờ ảo. Nàng đứng đó, cao lớn và uy nghiêm, chống tay vào thanh gươm như một thiên thần báo oán.
Nỗi khát khao đâm xuyên qua anh đau nhói, và anh không hề ngạc nhiên khi biết nàng sẽ không bỏ mặc anh, từ cái đêm hai người ở trong căn phòng đầy ánh trăng đó, với chỉ một nụ hôn nàng đã bóc trần trái tim anh.
Eve quay người lại, và hét lên kinh hãi trước sự xuất hiện của nàng.
Đó là tất cả những gì Morgan cần, bà ta đang mất tập trung. Vung tay về phía trước tómlấy cánh tay của Eve, anh quay thân hình bà trở lại đối diện với mình. Nhanh chóng dùng bàn tay hộ pháp của mình bóp chặt khuôn mặt Eve, anh lắc đầu, hơi bối rối và ân hận trước ánh mắt van xin của bà ta.
“Tha lỗi cho con, mẹ ơi,” anh thì thầm. Rồi cùi chỏ của anh thúc ngược lên quai hàm. Eveđổ sụm xuống trong vòng tay anh.
Dougal, Elizabeth, hai đứa con của họ, và cả một đám người hầu tràn đến, dẫm đạp lên những tàn tích còn lại của cánh cửa chính, quần áo của họ bị cháy sém và khuôn mặt đen đúa vì bồ hóng, Elizabeth hét lên, giữ chặt lấy miệng mình khi nhìn thấy con gái.Brian lao ra, nhưng Dougal đã đưa tay giữ anh lại.
Mũi thanh kiếm cắm xuống sàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729340/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.