Khuôn mặt Morgan lúc này chẳng khác gì một hòn đá nhẵn nhụi. Hoàn toàn không có cảm xúc, đẹp đẽ, nhưng không có dấu hiệu nào của con người như một cái nhếch mép hay thậm chí là quắc mắt giận dữ. Tim Sabrina thắt lại vì nóng lòng chờ đợi.
Nàng muốn căm thù anh, muốn phẫn uất với người phụ nữ chân dài xinh đẹp bám dính vào anh. Nhưng không phải đó là thứ nàng đã mong muốn cho anh sao? Một người phụ nữ có thể bước vào căn phòng trong cánh tay anh, có thể khiêu vũ, có thể trao cho anh tất cả mọi thứ mà nàng không thể?
Tất cả những gì Sabrina có thể làm chỉ là ngồi đó nhìn anh, bất động trong nỗi khát khao quá mãnh liệt, dường như nó đã rút hết cả hơi thở của nàng.
Ánh mắt hai người gặp nhau một thoáng giữa đám người. Sabrina nghĩ rằng nàng đã thoáng nhìn thấy một cái cau mày trên khuôn mặt lạnh lẽo như đá tảng ấy. Nhưng cuối cùng chỉ là trò lừa lọc của ánh sáng mờ ảo. Dàn nhạc bắt đầu chơi và người bạn nhảy của Morgan đang cùng anh dạo những bước nhảy tinh tế của điệu minuet.
Morgan nguyền rủa sự ngu ngốc của bản thân mình, nghĩ thầm đáng lẽ anh phải rời khỏi Luân Đôn từ tuần trước. Anh thực hiện những bước nhảy phức tạp một cách hoàn hảo, vẻ mặt lịch thiệp của anh giấu đi sự náo động trong tâm trí hiệu quả hơn nhiều so với một tấm mặt nạ. Anh đã trở thành một tên ngốc khi nghe lời Ranald ở lại đây thêm một đêm, trong khi những lời cầu xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729336/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.