Fergus MacDonnell đã cười vào mặt cái chết nhiều không đếm xuể, nhưng nếu anh ta có sống cả trămlần đi nữa, anh ta cũng không bao giờ quên cảnh tượng thủ lĩnh của anh ta bế trên tay cơ thể cô dâu vụnvỡ mình vào sân trong. Im lặng thê lương trùm lên cả thị tộc, và rồi xao động bởi một tiếng khóc ngẹn ngào và tiếng hỉ mũi đều đều của một đứa trẻ.
Cổ phu nhân trẻ tuổi của bọn họ rũ xuống, mái tóc đen dài buông thành một tấm màn héo hắt trên tay Morgan. Gương mặt xám nhợt của nàng khiến rất nhiều người trong bọn họ tin rằng nàng đã chết. Cất tiếng khóc ai oán lịm dần, Alwyn quay mặt vào bờ vai của Fergus. Anh ta kéo cô lại gần hơn, muốn làm tấm khiên che cho cô khỏi thứ còn hơn cả bóng ma khủng khiếp bao phủ trên gương mặt của Morgan.
Những đường nét gồ ghề trên mặt anh như thể được đẽo từ đá cứng. Gương mặt không đọng chútcảm xúc khiến cho ai nhìn vào cũng phải ớn lạnh. Không còn lưu lại gì ngoại trừ những vệt nước mắt dài cáu bẩn trên đôi má là dấu hiệu thể hiện anh là một con người.
Bị giam chặt trong cảnh tượng đau thương ấy, những người MacDonnell thật khó mà nhận ra một hàng dài những người đàn ông Cameron theo sau Morgan, một vài dắt theo ngựa của họ, số khác đi khập khiễng, áo quần làm từ vải mịn của họ rách tả tơi và bẩn thỉu. Fergus há hốc mồm khi những hàng người ấy tách ra để lộ Rananld chân bước va vấp giữa bọn họ, hai tay anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729327/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.