Các thành viên trong thị tộc của Morgan đã có cả một đời phản ứng lại nguy hiểm bằng cách rút vội vũ khí của họ ra và lao vào nơi ẩn nấp. Tuyết rơi thơ lơ khi Ranald chộp lấy Enid, lăn cô đến chỗ an toàn và bỏ lại Sabrina đang bối rối đứng trơ trọi trước đống cỏ xơ xác. Nơi lúc trước rộn ràng tiếng nhạc khiêu vũ cùng tiếng nói cười, giờ đây chết lặng trong căng thẳng cùng tiếng vó ngựa khô khốc đang dồn dập lại gần.
Morgan chửi thề. Anh cố kìm cơn bốc đồng man dại đầu tiên của mình để xông thẳng vào sân trong và quăng mình ra trước Sabrina, bởi anh biết thừa những người trong thị tộc MacDonnell rõ ràng sẽ nổ súng trước rồi nói lời xin lỗi chân thành của họ sau. Ngay cả gào to mệnh lệnh anh cũng không dám, bởi không muốn mạo hiểm khiến bọn họ giật mình. Khẽ nguyền rủa, anh ép mình bước thật chậm rãi và đềuđặn xuống dưới ngọn đồi.
Một người cưỡi ngựa đơn độc chầm chậm cho ngựa phi vào sân trong rồi thấy anh ta đang bị chĩa thẳng trước tầm ngắm của năm mươi khẩu súng lẫn dao. Từ khoảng cách chỗ anh, Morgan có thể nhận ra đó là một cậu bé xanh mét, chỉ lớn hơn vài tuổi so với thằng nhóc báo rằng cậu ta đang đến.
Trong sự tĩnh mịch đặc quánh theo sau khi cậu ta cho ngựa dừng lại, những khẩu súng chĩa lên, những đôi bàn tay sẵn sàng bóp cò, những thanh gươm được tuốt ra khỏi vỏ, và những đôi mắt ánh lên sự thích thú chỉ kéo dài trong vài giây trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729325/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.