Dougal ở lì trong thư phòng cả tuần sau vụ giết Angus, đánh bóng thanh gươm mà ông tìm thấy một cách bí ẩn dưới cái trường kỉ Ai Cập, khi vợ ông lao vào phòng, bà đóng sầm cái cửa lại với sức mạnh đủ để cho những cây nến trong phòng tắt ngúm.
Bà thổi phù phù những sợi tóc đang rủ xuống mặt. “Em rất hi vọng anh mài thanh gươm đó để dùng cho cái cổ dày của Morgan MacDonnell.”
Dougal nhướng mày, gần như thầm ước những người trong thị tộc của ông có thể nhìn thấy bà ấy vào lúc này. Là bà chủ của họ, bà là điển hình của sự quý phái, nhã nhặn và lịch thiệp. Cách ra lệnh nhẹ nhàng của bà khiến cho người khác không thể không tuân theo, chỉ khi đứng trước ông thì bà mới thể hiện ra cảm xúc thật của mình.
Dougal tự hào với điều đó, với cái cách mà ngọn lửa ấy bùng lên, soi rọi những đam mêcủa một người phụ nữ, chứ không phải là của một quý bà.
Ông gỡ tấm gương mạ vàng ra khỏi bệ lò sửa và treo thanh kiếm vào đó, ngắm nhìn sựpha trộn của đường nét đàn ông mạnh mẽ lên một chỗ thật sự yểu điệu. “Đó là những gìem muốn bàn luận sao em yêu?” Ông hỏi nhẹ nhàng.
Bực tức đến nỗi không thể cất thành tiếng, Elizabeth dậm bước vòng quanh căn phòng, tay áo của bà vung lên theo từng bước chân. Hai cánh tay đưa ra, vuốt ve những thứ đồ quý báu như thể tìm được niềm vui từ chúng.
Bà có đôi bàn tay tuyệt đẹp, những ngón tay búp măng đẹp đẽ như chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729312/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.