“Đồ hậu đậu. Nhìn xem anh đã làm những gì!”
Morgan nhìn chằm chặp vào đôi bàn tay mình. Một mảnh thủy tinh vỡ cạnh lởm chởm rơi ra từ lòng bàn tay. Dòng máu đỏ chảy xuống cổ tay và thành vũng trên tấm thảm quý giá của Elizabeth Cameron. Trước khi anh có thể tự trấn tĩnh lại thì nỗi xấu hổ đã bùng lên. Nỗi xấu hổ vì là một người Mac Donnell. Xấu hổ vì hành động như một con bò ngu dại. Rất nhanh chóng, nỗi xấu hổ đã dần thay thế bằng cơn thịnh nộ - sự giận dữ đã bảo vệ tính kiêu hãnh của anh trước những cú đánh. Nhưng trước khi anh trút nó vào người con gái kém may mắn ấy, nàng đã vứt bỏ thanh kiếm và chạy thật nhanh về phía anh.
Nàng ném đi những mảnh còn lại của bông hồng, nắm lấy bàn tay anh và chấm nhẹ lên vết thương bằng vạt áo ngủ. Tay nàng mềm mại, ấm áp, và nhẹ nhàng bao quanh bàn tay thô sần của anh.
“Anh nên cẩn thận hơn chứ,” nàng quở trách. “Nếu bị đứt cổ tay thì anh sẽ bị chảy máuđến chết mất thôi.”
Morgan như lặng đi trước cử chỉ của nàng. Nếu như nàng cắt cổ anh thì anh cũng chết. Vẫn nhìn vào đôi bàn tay anh, nàng kéo anh về hướng có chút ánh sáng từ cửa sổ hắt ra.
“Đứng yên ở đây,” nàng ra lệnh. “Tôi sẽ tìm cách lấy những mảnh thủy tinh vỡ này ra. Sẽđau đấy, và anh có thể hét lên nếu anh muốn. Dù sao với tôi, chỉ anh cũng đủ tệ lắm rồi.”
Kể từ khi nàng không còn nghĩ nhiều về anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-thi-tham-cua-nhung-doa-hong-a-whisper-of-roses/729309/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.