Xe ba bánh chạy đến giữa sườn núi thì không vào được nữa. Thạch Lỗi chủ động khiêng hết đồ nặng, Hàn Trác Vũ cầm ba chiếc cần câu cùng rổ mồi, Thạch Hâm hai tay trống trơn đi giữa hai anh.
Suối Tước Nhi chỉ rộng chưa đầy năm mét, nước khá nông, có lẽ chỉ cao hơn mắt cá chân một chút; đá cuội dưới suối tròn vo, đủ hình thù ngộ nghĩnh, cỏ nước mọc trong các kẽ hở cọ vào chân, thú vị vô cùng.
Anh em nhà họ Thạch vừa đến bên suối liền hò reo, vứt giầy xắn quần, chạy vào trong suối chơi. Tiếng cười vang vọng khắp núi, hòa với tiếng chim hót râm ran khắp nơi.
Hàn Trác Vũ nhìn trong chốc lát, dưới sự thúc giục của 9527, chậm rãi vào trong nước.
Mát quá! Ngón chân hồng phấn của thiếu niên nhịn không được rụt rụt.
“Được rồi, không chơi nữa, cẩn thận bị cảm!” Nghịch nước trong chốc lát, Thạch Lỗi xua hai người lên bờ, “Vừa rồi chúng ta làm ầm ĩ, cá sợ chạy hết rồi, chắc phải vài phút nữa bọn nó mới quay lại. Giờ câu tôm với cua trước đã.”
“Được ạ!” Thạch Hâm chạy lên bờ, tìm trong bụi cỏ, hái mấy bông hoa nhỏ xíu màu xanh da trời cho Hàn Trác Vũ, cười tủm tỉm nói, “Anh Tiểu Vũ cầm đi, nếu cua mà bò vào trong khe, thì nhét hoa này vào đấy, chúng nó sẽ lấy kìm kẹp hoa, lúc đấy mình chỉ cần kéo ra là bắt được rồi.”
Hàn Trác Vũ nhận hoa, lật qua lật lại quan sát. Hoa này tuy nhỏ nhưng rất đẹp, nở từng đám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009906/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.