Sau khi chụp cộng hưởng từ hạt nhân xong, y tá lại đẩy thiếu niên vào phòng chụp CT, kiểm tra hết một loạt thì đã là một tiếng sau, chính năng lượng trong người Hàn Trác Vũ đã hết sạch, tế bào ở vết thương không ngừng tái sinh, gây cảm giác ngứa ngáy như kiến bò khắp người.
“Khó chịu!” Thiếu niên cắn chặt đôi môi.
“Xin kí chủ hãy cố gắng chịu đựng, đồng chí Đại Chính đang hỏi bác sĩ tình hình của cậu, sẽ quay trở lại ngay thôi.” 9527 nhẹ giọng an ủi. Chỉ tiếc đồng chí Tiểu Chính ngồi máy bay mệt nên nằm giường bên cạnh ngủ luôn rồi, nếu không cũng có thể cung cấp ít chính năng lượng.
Hàn Trác Vũ gật đầu, ra sức gọi chú Lôi trong lòng.
Trong văn phòng bác sĩ, Khúc Tĩnh đang lật xem kết quả kiểm tra, Lôi Đình nghiêm mặt ngồi cạnh, đôi mắt sâu hun hút dường như đang đè nén cảm xúc mãnh liệt nào đó. Giờ anh mới nhận ra, mình cũng giống con, không thể nào rời khỏi thiếu niên nữa rồi. Khi nghe tin cậu gặp nạn, anh hận không thể bị thương thay cậu, chuyển tất cả vết thương, tất cả ốm đau, tất cả tai nạn sang mình.
Người đàn ông tỏa ra khí thế thâm trầm mà đáng sợ, các bác sĩ trong văn phòng câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Sau vài phút đồng hồ đè nén, Khúc Tĩnh cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng, “Tình huống của cậu bé tốt hơn so với tôi nghĩ.”
Giọng Lôi Đình khàn đặc, “Tình huống tốt hơn là như thế nào? Ngón tay có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009806/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.