Thấy thôn trưởng lắc đầu, mọi người đều thất vọng vô cùng.
“Mấy người kia là ai vậy?” Thấy người lạ, thôn trưởng nhíu mày hỏi.
“Thôn trưởng, chú đi lên huyện nên không biết, đây là quân y mới của trạm rada gần đây, họ Khúc, ngày nào cũng đến khám bệnh miễn phí cho mọi người, người tốt lắm, kia là con bạn ông ấy đến giúp đỡ.” Dân làng nhiệt tình giới thiệu.
“A, cảm ơn mọi người nhiều.” Thôn trưởng dùng tiếng phổ thông ngọng ngịu nói, nắm chặt tay Khúc Tĩnh. Trời càng ngày càng lạnh, cả thôn toàn người già, gần như ai cũng mắc bệnh viêm khớp mãn tính, lúc nặng nhất còn không đi lại được, chỉ có thể để bọn nhỏ chăm sóc, vất vả vô cùng!
“Có gì đâu, đấy là việc nên làm mà.” Khúc Tĩnh vội vàng xua tay, ân cần hỏi han, “Bác lên huyện xin tiền sửa đường à?”
“Đúng vậy.” Nói đến việc này, thôn trưởng lại bắt đầu thở dài, “Mùa đông chỗ chúng tôi vừa lạnh vừa buốt, hôm trước mà có tuyết, hôm sau đã đóng băng khắp nơi rồi, đường lại càng khó đi. Hai vợ chồng nhà Hồ năm ngoái đi xe máy về, vì đường trơn quá nên gặp tai nạn, bỏ lại con nhỏ với bố mẹ già mà đi trước. Tôi nghĩ năm nay nhất định không được để chuyện này xảy ra, phải sửa lại đường cho dễ đi, nhưng trong thôn chẳng có tiền mà quyên góp, huyện cũng không chịu cho, khó quá!”
Khúc Tĩnh cũng dần lo âu.
Hàn Trác Vũ yên lặng chú thích thêm hai chữ vào bên cạnh từ ‘Sửa đường’ trong đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-phong-he-thong/2009758/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.