Buổi sáng hôm sau Jay tỉnh dậy nằm lặng im trên giường, quan sát căn phòng khách sạn xa lạ và cố gắng định hướng bản thân. Những sự kiện trong ngày hôm qua phần lớn thật mập mờ, ngoại trừ ký ức rõ ràng về người đàn ông bị thương nằm trong bệnh viện. Steve. Người đàn ông đó là Steve.
Đáng lẽ nàng phải nhận ra anh. Cho dù năm năm đã qua, nàng đã từng yêu anh. Phải có cái gì đó ở anh thân quen với nàng, bỏ qua những vết thâm méo mó và những vết sưng phồng. Một cảm giác tội lỗi kỳ lạ tấn công nàng, dù nàng biết nó thật lố lăng, nhưng nó giống như là nàng đã để ký ức về anh bị đẩy xuống bằng một cách nào đó, nhỏ tới mức nó trở nên không đáng kể trong cuộc đời nàng để có thể nhớ anh trông như thế nào.
Nhăn mặt, Jay rời khỏi giường. Đấy, lại một lần nữa, nàng để những vấn đề đè nặng lên nàng. Steve luôn luôn bảo nàng nên để mọi thứ nhẹ bớt đi, giọng của anh nhiều khi đầy nôn nóng. Đó cũng là một lý do khiến họ trở nên xung khắc. Nàng đã quá cứng nhắc, quá gắn kết với mọi vấn đề của cuộc sống hàng ngày và thế giới xung quanh nàng, trong khi Steve sung sướng trượt trên bề nổi.
Sáng hôm đó nàng được tự do trở về New York, nhưng nàng lại không mong muốn làm thế. Hôm nay mới thứ Bảy, chẳng có gì phải vội vã miễn là nàng quay lại kịp để đi làm vào sáng thứ Hai. Nàng không muốn phải ngồi trong căn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-noi-doi-ngot-ngao-white-lies/2261338/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.