Họ rời căn nhà vào sáng sớm hôm sau để có thể đến điểm hẹn gặp Frank ở Colorado Springs vào chiều hôm đó. Jay cảm thấy thật khó chịu khi phải rời xa căn nhà gỗ; nơi đó đã là thế giới riêng của họ trong một thời gian dài, phải rời xa nó, nàng cảm thấy không an toàn. Chỉ có ý nghĩ rằng họ sẽ quay về vào ngày hôm sau mới cho nàng can đảm để rời đi. Nàng biết rằng cuối cùng thì nàng cũng sẽ phải rời nơi này mãi mãi, nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với cái ngày ấy ngay lúc này. Nàng muốn có thêm thời gian ở bên người đàn ông nàng yêu thương.
Nàng định hỏi Frank về tên người điệp vụ đã bị "giết". Có thể anh ta sẽ không nói cho nàng biết, nhưng nàng phải hỏi. Ngay cả nếu nàng không thể nói to cái tên ấy ra, nàng vẫn cần được biết, nàng phải có một cái tên cho tình yêu của nàng. Nàng ngắm anh khi anh thành thạo điều khiển chiếc Jeep, giữ nó chạy vững vàng ngay cả trên nên tuyết, và trái tim nàng như tan vỡ. Anh thật to lớn và có vẻ ngoài hung dữ, không đẹp trai tý nào với những đường nét được sắp xếp lại của mình, nhưng chỉ một cái nhìn từ đôi mắt vàng mãnh liệt đó đã đủ sức mạnh khiến nàng choáng váng với sự thích thú. Làm sao họ có thể từng có ý nghĩ nhầm lẫn người đàn ông này là Steve Crossfield ?
Cái mưu kế lẩn tránh của họ có nhiều lỗ hổng, nhưng nàng đã không nhận ra những lỗ hỗng đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-noi-doi-ngot-ngao-white-lies/2261319/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.