- Ca, chúng ta đang ở đâu thế?
Xe ngựa lóc cóc chạy qua quãng đường mấp mô rung lắc, vén mành cửa nhìn ra ngoài, ngắm một màu xanh hút mắt bên ngoài khung cửa, Phù Du mơ màng hỏi.
- Muội vẫn chưa tỉnh rồi!
Ngồi sau lưng nàng, Như Hà vươn tay giúp nàng day trán, hai ngón tay y nhẹ nhàng đặt lên thái dương của nàng.
- Hình như thế thật...
Nàng lẩm bẩm, mớ suy nghĩ trong đầu vẫn cứ đặc quánh không chịu tách ra.
- Ta đã nói Phục Minh không được rót cho muội mà...
Như Hà cười thật khẽ, kỳ lạ thay sau khi nghe y nói, Phù Du lại mơ hồ nhớ ra điều gì đó. Một vài cảnh tượng chậm rãi lướt qua, dường như có một bữa tiệc, nàng đã rất vui nên uống nhiều hơn vài chén. Đó là lần đầu tiên nàng được uống rượu, trong bữa tiệc kỷ niệm tuổi mười lăm của mình...
- Muội say à?
Phù Du chột dạ ngồi thẳng dậy.
- Muội có lỡ... làm gì không?
Nàng đã từng thấy Phục Minh say rượu nhỡ tay phóng hoả, thả lửa ma trơi dọc khắp ba mươi sáu điện lớn nhỏ Đông cung, cũng thấy Dạ Đằng quá chén đứng trồng cây si trước Thiên Nguyệt cung gào to mình yêu công chúa điện hạ hết nửa ngày trời, còn thấy cả Nhược Ngôn hiền lành vì say rượu dám cùng lúc hứa hôn với dăm bảy cô gái, ký ức nào cũng vô cùng đáng xấu hổ, nàng thật lo ngại. Nàng có làm gì không?
- Hẳn muội...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-noi-doi-cua-than/3230524/quyen-2-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.