Kiên xuất hiện giật phăng chiếc điện thoại trong tay Thư. Một dải băng được quấn quanh đầu hắn, nhưng không mang được cái tai bị đứt trở về.
Chính vì thế mà hắn trở nên cuồng nộ, đôi mắt xám xịt càng thêm vẻ dữ dằn. So sánh với hình ảnh chàng trai có nụ cười tỏa nắng mà Thư gặp ba năm trước thì hoàn toàn khác biệt. Có lẽ chính hắn cũng không nhận ra nổi nữa.
Thư sống chết cướp lấy chiếc điện thoại, bị xô ngã trên mặt đất.
“Muốn xem! Vậy thì xem đi! Căng mắt lên! Con khốn! Tao sẽ cho mày biết cả đời phía sau là địa ngục.”
Thư bị ép nhìn bức ảnh trên điện thoại. Trong bức ảnh đó, khuôn mặt mà cô cực kỳ quen thuộc hiện lên.
Mặt anh trắng nhợt nhạt, trên mặt bắn đầy máu, áo cũng có máu, nhất là phần trước ngực. Chiếc áo sơ mi của anh toàn một màu đỏ.
Cô run lên cầm cập, không tin nổi vào mắt mình. Anh rất thông minh mà, rõ ràng cô đã báo… Tại sao anh vẫn mắc bẫy chui vào lưới của Kiên.
Không thể!
Anh nói không chia tay.
Anh nói sẽ ở cạnh cô đến khi đầu bạc răng long. Cô ham chơi ham vui, sau này về già lắm bệnh nhiều tật. Bệnh xương khớp là điều không thể tránh khỏi. Anh bảo, cô sẽ giống như con lật đật xoay vòng quanh mình, cái gì cũng phải nhờ anh giúp đỡ. Mà anh đã già cả rồi, phải chống gậy để cõng cô đi chơi công viên.
Anh bảo mình thích nói chuyện, cứ lảm nhà lảm nhảm bên tai cô thôi. Cô ghét cũng không đuổi đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-hua-cua-anh/394897/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.