Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai năm trôi qua.
Trước cổng tòa nhà Giang Thịnh, một chiếc xe dừng lại. Người trên xe bước xuống, khoác một chiếc áo da đỏ, bên trong là áo thun đen bó sát. Tóc cậu vuốt ngược để lộ vầng trán trơn bóng, sắc mặt lạnh tanh, cứ thế bước vào tòa nhà.
Phong cách đường phố của cậu hoàn toàn lệch tông với cách ăn mặc của nhân viên văn phòng trong Giang Thịnh. Với dáng vẻ ngạo mạn như vậy, nếu nói cậu đến gây chuyện thì cũng chẳng có gì sai. Người nhát gan chắc hẳn đã bắt đầu lẩm bẩm trong lòng. Nhưng quầy lễ tân dường như đã quá quen với cảnh tượng này, mỉm cười nói: "Yến tiên sinh, Giang tổng đang ở tầng 23, có cần tôi gọi điện thông báo không?"
Cảnh tượng này đã lặp đi lặp lại vô số lần trong hai năm qua. Yến Trầm thường xuyên đến Giang Thịnh, nhân viên công ty cũng sớm biết người yêu của tổng giám đốc mình là một chàng trai có vẻ ngoài đẹp nhưng luôn mang thần sắc kiêu ngạo.
Yến Trầm lắc đầu, sải bước dài vào thang máy, trực tiếp đi lên.
Tới tầng 23, cậu không thèm gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Giang Du đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên. Giây tiếp theo, đôi mắt anh hiện lên ý cười: "Chờ anh một chút, để anh làm nốt việc rồi chúng ta đi ăn bánh trôi rượu nếp."
Bánh trôi rượu nếp ở nhà ăn của Giang Thịnh rất ngon. Lần trước Yến Trầm ăn thử một lần liền thích, từ đó về sau mỗi lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218459/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.