Gió núi ban đêm lạnh buốt. Cửa xe chưa kịp đóng, gió đập mạnh vào tạo thành những âm thanh nặng nề, trong xe chỉ còn ánh đèn mờ mờ chiếu ra những bóng sáng lờ mờ.
Giọng nói của Giang Du vang lên trong ánh sáng lấp loáng ấy, rất nhẹ, vẫn không nghe ra được cảm xúc ẩn chứa bên trong.
Yến Trầm cảm giác như có một miếng bọt biển ẩm nước chặn ngang cổ họng, yết hầu khó khăn lăn xuống một chút, giọng khàn đặc: "... Biết rồi."
Cậu áp trán mình lên trán Giang Du, đầu mũi cọ vào đầu mũi anh, cố gắng cảm nhận chút hơi ấm từ gò má đối phương. Cảm giác ấy giống như một con cá voi mắc cạn khát khao đại dương, khao khát từng chút nhiệt độ của người kia, giọng cậu hạ thấp: "Giang Du, em không nên đua xe vào ban đêm."
Yến Trầm vừa sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, suốt hai mươi tám năm qua luôn ngông cuồng, tàn nhẫn. Cả đời này, chẳng ai cậu quan tâm, chẳng ai cậu để vào mắt, đến chính mình cũng chưa chắc yêu thương được mấy phần. Nhưng chỉ khoảnh khắc này, cậu mới thực sự hiểu thế nào là sợ hãi.
Khác hẳn với hai lần trước, lần này cảm giác "tim đập loạn nhịp" bị kéo dài và khuếch đại vô hạn. Cậu cảm nhận rõ ràng trái tim trong lồng ngực đang đập nhanh điên cuồng. Ngay từ khi xe nổ máy, nỗi sợ mất đi người ấy đã bám riết lấy cậu như hình với bóng.
Yến Trầm khẽ nói: "Giang Du, từ nay em nghe lời anh, những gì anh không thích, em sẽ không làm nữa..."
Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218450/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.