Giang Du vẫn luôn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào đèn của phòng trị liệu. Đến khi ánh đèn trắng đó tắt, anh vội vàng bước lên vài bước, cảm giác tê cứng ở bắp chân mới khiến anh nhận ra rằng mình đã đứng giữ nguyên tư thế này hơn bốn mươi phút.
Giang Du không có thời gian để bận tâm đến điều đó, ánh mắt anh chỉ chăm chú dõi theo cánh cửa. Cánh cửa trắng mở ra, bác sĩ và y tá đẩy một bóng người ra ngoài.
Yến Trầm ngồi trên xe lăn, vẻ mệt mỏi không thể che giấu, giữa chân mày vẫn lộ ra chút bức bối. Cậu gần như nôn nóng tìm kiếm bóng dáng của Giang Du. Đến khi ánh mắt cậu khóa chặt lấy anh, cơ thể cậu mới thoáng thả lỏng, tựa lưng từ từ vào ghế dựa.
Giang Du nhìn Yến Trầm. Dù đang ngồi trên xe lăn, cậu vẫn không hề tỏ ra yếu đuối, tay tựa trên tay vịn, đôi chân dài gác trên chỗ để chân. Tư thế ngồi trên xe lăn mà lại toát lên dáng vẻ như ngồi trên "long ỷ."
Giang Du nhận công việc từ tay y tá, tự mình đứng phía sau đẩy xe lăn: "Cảm giác thế nào?"
Yến Trầm ngoảnh đầu nói: "Đầu óc có hơi tê cứng." Cậu lại đưa tay vỗ vào tay vịn: "Mẹ nó, em thật không muốn ngồi cái thứ này, bác sĩ cứ nhất định bắt em ngồi."
Một số người sau khi làm MECT sẽ cảm thấy mỏi cơ, kiệt sức, cũng có người bị đau đầu, buồn nôn. Từ khu nhà ở đến khu trị liệu có một khoảng cách, bác sĩ lo rằng cậu không đi nổi nên chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218448/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.