Giang Du là người tận mắt nhìn thấy Yến Trầm đưa tay ra.
Hai người đứng quá gần nhau, hơi thở của đối phương đều có thể cảm nhận rõ ràng. Cũng chính vì khoảng cách cực kỳ gần này mà Giang Du thậm chí không kịp tránh.
Trên cổ lập tức truyền đến cảm giác nóng rát, bàn tay cong lại bóp lấy cổ họng, ngay khoảnh khắc ấy, cơn đau bỏng rát cháy lan từ yết hầu truyền đến.
Ánh mắt Giang Du thoáng chốc trở nên tối sầm.
Bên tai là tiếng th* d*c nặng nề của Yến Trầm, cực kỳ gấp gáp. Đồng tử của cậu hơi giãn ra, đôi mắt đen láy dán chặt lên anh, trong ánh đèn u tối hiện lên một vẻ kỳ quái và điên loạn.
Giang Du đưa tay phủ lên bàn tay đang bóp cổ mình, lòng bàn tay ấm áp đặt lên đó, giọng nói nhẹ nhàng: "...Buông ra."
Ánh nhìn của Yến Trầm có chút dao động. Cậu chớp mắt, dường như đang cân nhắc lời đề nghị của anh, nhưng ánh mắt vẫn chăm chăm nhìn anh, mang theo vẻ thần kinh kỳ quái.
Giang Du không nói thêm gì nữa.
Anh chỉ đưa tay phủ lên, cúi mắt xuống hôn lên khóe môi của đối phương, ngón tay dùng lực không cho phép chối từ siết chặt vào các kẽ ngón tay của cậu, chậm rãi, từng chút một gia tăng sức mạnh để nới lỏng lực nơi tay cậu.
Động tác của anh vô cùng dịu dàng, kể cả trong tư thế bị người khác bóp cổ như thế này, nhưng hành động phía dưới lại hoàn toàn tương phản.
Yến Trầm hít sâu một hơi nặng nề.
Hơi thở của cậu vừa dồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218444/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.