Phòng khách tối om, ánh sáng bên ngoài cửa sổ đã tắt hết, chỉ còn vài tia sáng le lói, trong bóng tối dày đặc như sương mù, ngọn nến màu cam nhấp nháy, chỉ lờ mờ soi rõ đường nét gương mặt.
Trong bóng tối này, gương mặt Yến Trầm bị chia làm hai phần, từ mắt trở lên phủ một lớp ánh sáng ấm áp, từ sống mũi trở xuống chỉ có một lớp bóng mờ nhạt, ánh sáng vàng nhợt nhạt nhảy múa trên gương mặt yêu mị ấy, trong không gian tối tăm này khiến cậu trông như một sứ giả từ địa ngục bước ra.
Tà mị mà kiều diễm, mang theo một sự tham lam nặng nề, vẻ mặt vui sướng và háo hức.
Giang Du nhìn chăm chú vào gương mặt đó, anh lại chuyển tầm mắt sang đống nến đang tỏa hơi nóng, đầu ngón tay khẽ v**t v*, đột nhiên hỏi: "Thật sự muốn chơi?"
Yến Trầm nhìn chằm chằm người trước mặt, cậu rất chậm rãi l**m môi, giọng nói mang theo ý cười: "Đương nhiên."
Không phải vấn đề muốn hay không muốn, mà là vấn đề sớm hay muộn.
Yến Trầm khẽ lắc lắc cây nến, trong phần lõm nhẹ ở giữa, một giọt sáp đỏ chậm rãi trượt xuống, cậu kéo dài giọng: "Anh yêu, anh biết đấy, những gì em muốn thì cuối cùng cũng sẽ đạt được."
Giống như việc lên kế hoạch nhốt người lại, cuối cùng cũng được toại nguyện, hôm nay không được thì còn lần sau, bất quá chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Giang Du hiển nhiên cũng nghĩ đến những điều này.
Anh khẽ dựa vào ghế sofa, hai tay đặt tùy ý trên đầu gối, vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218436/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.