Những hạt mưa dày đặc, dồn dập đập vào kính cửa sổ, tựa như một trận bắn phá mãnh liệt, cũng giống như những viên đạn không ngừng lao tới. Trong không khí dường như có thứ vô hình đang siết chặt lại.
Trên gương mặt Yến Trầm mang một nụ cười, nhưng vẻ tuấn tú sắc bén đến bức người của cậu không hề vì nụ cười ấy mà dịu dàng hơn, ngược lại càng toát lên sự lạnh lẽo sắc nhọn. Đôi mắt cậu sâu thẳm, từ đường chân mày đến khóe môi mang theo một sự ngạo nghễ đầy tà khí.
Nhìn cậu giống như một con dã thú hung dữ, sống lưng cong lên, con ngươi thu hẹp thành một đường mảnh, tỏa ra ý định tấn công, như thể chỉ chờ một thời điểm để bộc phát.
Bầu không khí nguy hiểm lặng lẽ lan tỏa.
Ánh mắt Giang Du giao với cậu. Con ngươi của anh đen láy, lông mi phủ xuống hàng bóng trên bờ mí, khiến cảm xúc trong mắt anh trở nên khó đoán.
Dừng lại một giây, khóe môi Giang Du khẽ nhếch lên, anh hơi nghiêng người về phía trước, trán chạm vào trán đối phương, chóp mũi khẽ lướt qua, rồi anh mỉm cười, nụ cười như chứa đựng sự lưu luyến vô hạn: "Anh nghĩ... cái đó không ổn lắm."
Giang Du cúi đầu cọ nhẹ, môi chạm vào môi cậu, nhẹ nhàng ngậm lấy, ma sát một lát, rồi cắn khẽ một cái. Giọng anh trầm ấm: "Đầu óc Yến thiếu nghĩ chuyện gì đó tốt hơn đi."
Môi vẫn kề môi, hơi thở hoàn toàn hòa quyện, mềm mại và quấn quýt.
Yến Trầm nhếch môi nhìn gương mặt trước mắt, đưa tay ôm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218421/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.