Ánh mắt của Giang Du thoáng hiện lên một nét vi diệu.
Tờ khăn giấy trong tay anh đã được gấp gọn. Giang Du rất hiếm khi vứt bừa đồ đã dùng qua, kể cả là thứ dính dính nhớp nháp, đẫm chất lỏng như thế này. Anh đều gấp lại cẩn thận, vuông vắn, ít nhất cũng để cho nó một "kết thúc" đàng hoàng.
Yến Trầm nằm bên cạnh Giang Du, trên chiếc giường có hai người đàn ông tay dài chân dài, tất nhiên sẽ không tránh khỏi chạm vào nhau. Huống chi, cả hai gần như có ý thức muốn lại gần đối phương. Ánh mắt Yến Trầm lại rơi lên gương mặt anh, thu trọn sự thay đổi thoáng qua trong ánh mắt đó.
Cậu khẽ dùng đầu lưỡi chạm vào vòm miệng trên, đưa tay chọc vào vai Giang Du, tay kia chống đầu: "Có phải em nuốt xuống thì anh vui lắm không?"
Ánh mắt cậu vừa có chút bỡn cợt, lại mang theo một tia thích thú. Những cảm giác mãn nguyện len lỏi hiện lên trên gương mặt: "Chậc, khẩu vị của anh cũng nặng thật đấy."
Yến Trầm đưa tay chạm vào ngực Giang Du, bàn tay cậu không khách khí mà ấn xuống, vừa cúi đầu ngắm nhìn gương mặt thanh nhã ấy vừa bình phẩm: "Đúng là kiểu lẳng lơ kín đáo."
Khóe môi Giang Du khẽ nhếch lên, ánh mắt anh ánh lên nét cười: "Anh lẳng lơ kín đáo chỗ nào?"
Anh đưa ngón tay chạm vào khóe mắt của Yến Trầm, hình như còn vương chút gì đó, có thể là vừa rồi bắn lên, hoặc cũng có thể do trước đó bất cẩn lau phải.
Giang Du lau sạch rất tỉ mỉ, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218415/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.