Bước ra khỏi tiểu lâu, gió đêm thổi qua, giữa tháng Mười, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Kinh Đô đã khá rõ rệt. Một cơn gió thổi qua mang theo hơi lạnh se sắt.
Giang Du mặc rất mỏng, gió lùa qua người khiến anh hơi lạnh, nhưng ngay cả ống tay áo xắn lên cũng không tháo xuống, như thể cố ý mượn cơn gió này xua tan đi hơi nóng còn đọng lại trên người.
Anh đứng ở một góc khuất, bóng hình đổ dài dưới chân. Đợi khoảng thời gian đủ để hút một điếu thuốc, anh mới chậm rãi đưa tay hạ ống tay áo xuống. Đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt phẳng từng nếp nhăn. Mãi đến khi trên người không còn chút nếp gấp nào, anh mới cất bước rời đi.
Bữa tiệc đã gần tàn, những người ở lại hầu hết là đám thanh niên trẻ, tụ tập thành từng nhóm nhỏ nói cười vui vẻ. Giang Du từ cửa bước ra, chào hỏi vài câu với người nhà họ Bạch rồi rời khỏi đó.
Về đến nhà, anh bật đèn lên. Ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn trần phủ xuống, làm cho không gian bên trong phòng khách cũng nhuộm một tầng sắc vàng dịu nhẹ. Anh cởi áo khoác, ngả lưng trên sofa, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ bên thái dương trái.
Dùng sức xoa bóp và ấn mạnh có thể giảm bớt cơn đau do ù tai mang lại, nhưng bên ngoài, Giang Du tuyệt đối sẽ không làm động tác này.
Một hành động xoa trán sẽ để lộ sự mệt mỏi, nhiều hơn một chút thì người ta có thể suy đoán anh bị đau đầu. Ai lại có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu/5218381/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.