Một câu nói nhẹ bẫng khiến Yến Trầm khựng lại.
Cậu đặt ngón tay lên bệ cửa sổ, hồi lâu không nhúc nhích, ánh mắt lướt qua gương mặt đối diện, xác nhận Giang Du không hề đùa giỡn, rồi bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng: "Hóa ra là cậu ta thích em à."
Nghĩ đến thái độ của Tống Thanh mấy lần trước, Yến Trầm không hề bận tâm, thuận miệng nói: "Em cứ tưởng cậu ta có ý với anh đấy."
Dù gì cái trò tính tuổi kết hôn kia nghe có vẻ như đang nhắm vào cậu.
Giang Du hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện đó, trên mặt thoáng hiện ý cười nhạt: "Cậu ta có lẽ xem anh như kẻ địch, không dám làm gì khác, nhưng chọc tức thì lại rất giỏi."
Tống Thanh cố ý nhắc đến chuyện đó chỉ để gây khó chịu cho Giang Du. Chính hắn cũng biết dù có làm gì cũng không thể chen vào giữa hai người bọn họ, vì vậy đơn giản cứ phá cho đã.
Nước cờ này chính là kiểu "lưỡng bại câu thương" – tổn hại tám trăm, thiệt thòi một nghìn. Điều duy nhất ngoài dự liệu của hắn chính là Yến Trầm ra tay ngay tại chỗ, hoặc nói đúng hơn là hắn đã ôm một tia may mắn trong lòng.
Khóe môi Yến Trầm nhếch lên. Cậu dựa vào cửa sổ xe, nghĩ thầm vừa rồi đáng lẽ nên đánh mạnh hơn một chút, rồi từ tốn mở miệng: "Hắn thích em chỗ nào nhỉ?"
Cậu nghĩ tới nghĩ lui, cũng không phát hiện mình với Tống Thanh có điểm chung nào, cùng lắm thì dạo gần đây tiện miệng nói dăm ba câu mà thôi.
Giang Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217785/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.