Ngoài cửa sổ là biển xanh vô tận, bầu trời xa xa gần như trong veo, ánh nắng rực rỡ, cảnh sắc đẹp mê hồn. Ừ, ngoại trừ Giang Du lúc này, mọi thứ đều hoàn hảo.
Yến Trầm cứ thế nhìn Giang Du chậm rãi ngồi xuống ghế sofa, sau đó giơ tay che mặt, rồi lại rất từ từ ngả người ra sau, không nói một lời nào.
#Hoàn toàn không muốn đối mặt#
Dáng vẻ này xuất hiện trên người Giang Du đúng là hiếm có khó tìm, phải không?! Cảnh tượng quý hiếm, có thể xếp vào top ba khoảnh khắc đáng nhớ nhất.
Yến Trầm bật cười, cảm thấy cực kỳ thú vị.
Cậu hào hứng ngồi sát lại bên cạnh Giang Du, đầu gối chạm đầu gối, đùi kề đùi, cánh tay vòng qua eo đối phương: "Bảo bối, sáng nay anh đúng là chơi lớn."
Giang Du thấy lòng đầy khó xử.
Bao nhiêu năm qua, chỉ chơi lớn đúng một lần, kết quả lại gặp ngay lúc đang trong cuộc gọi, giờ nghĩ lại, quả thật là dở khóc dở cười.
Anh đưa tay xoa thái dương, thầm nghĩ không biết trong lòng Yến Thanh Sơn đánh giá mình như thế nào. Nhưng có một điều chắc chắn, dù sao cũng sẽ không thích mình.
Mặc dù, nếu ông ấy thích thì lại càng kỳ quái hơn...
Yến Trầm nhìn thấy Giang Du từ từ bỏ tay khỏi mặt, rồi chậm rãi thu lại biểu cảm, chưa đầy một phút đã khôi phục lại vẻ điềm đạm như mọi khi. Trong lòng cậu có chút tiếc nuối vì không quay lại được để lưu giữ khoảnh khắc này.
Yến Trầm vỗ nhẹ lên mặt đối phương, giọng điệu thân thiết: "Bảo bối,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217781/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.