Yến Trầm nhìn người đối diện, đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, đồng tử đen láy tựa như có ma lực, tựa một vòng xoáy hút chặt lấy cậu, thậm chí ngay cả linh hồn cũng bị nhấn chìm trong đó.
Cậu ngừng lại hai giây rồi đột nhiên bật cười, mạnh mẽ và dữ dội đặt một nụ hôn lên mặt Giang Du. Cậu nâng mặt anh lên, vừa cười vừa nói: "Chết tiệt, em càng ngày càng thích anh hơn rồi."
Bàn tay vốn đang nâng niu khuôn mặt chậm rãi di chuyển lên trên, tới lui v**t v* đầy yêu thích, giống như đang chiêm ngưỡng một báu vật mà mình cực kỳ trân quý, chạm bao nhiêu cũng không đủ.
Giang Du mỉm cười, nắm lấy bàn tay trên mặt mình, đặt lên môi hôn nhẹ: "Em nghỉ ngơi thêm hôm nay nữa, sáng mai chúng ta sẽ rời đi."
Sáng hôm sau, một chiếc xe đỗ trước cổng viện dưỡng bệnh Kỳ Sơn. Yến Trầm không mang nhiều hành lý, chỉ sắp xếp lại một vài bức ảnh rồi thông báo với quản lý viện trước khi rời đi.
Chiếc xe chạy trên con đường rộng rãi, ánh nắng tràn ngập khắp nơi. Khoảng hơn hai tiếng sau, có thể cảm nhận rõ ràng thời tiết trở nên mát mẻ hơn, cái nóng oi ả trong không khí biến mất, thay vào đó là làn gió se lạnh.
Yến Trầm nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe đang leo lên con đường quanh co dẫn lên núi. Những tòa nhà chọc trời và dòng xe tấp nập trong thành phố đã biến mất, thay vào đó là núi rừng một bên và vách đá một bên.
Khoảng hơn nửa tiếng sau, xe dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217777/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.