Gió đêm thổi từ nam lên bắc, lướt qua những cột đèn đường cao vút ánh sáng vàng mờ nhạt, lướt qua những quán nướng ven đường lác đác, mang theo hơi lạnh nhẹ nhàng tràn vào con hẻm chật hẹp. Một luồng sáng rất mỏng rọi xuống góc tường, chiếu lên một chút ánh sáng nhàn nhạt.
Ngay trong con hẻm chỉ rộng vài tấc này, mấy vỏ đạn rơi xuống đất, đầu đạn màu đồng cổ tròn trĩnh lăn trên mặt đường xi măng, phát ra tiếng "keng" như một viên đá nhỏ ném vào đồ sứ.
Giang Du đứng yên rất lâu, không hề động đậy.
Anh nhìn anh Phương bị người dìu đi, nhìn đám côn đồ mang vẻ mặt sợ hãi, nhìn cậu giơ tay bắn vào tường, nhìn viên đạn ghim vào đó, rồi lại nhìn từng vỏ đạn rơi xuống dưới chân Yến Trầm.
Hẻm tối quá, Giang Du không nhìn rõ mặt cậu, nhưng anh cảm nhận được ánh mắt kia dán chặt lên mình. Trong đôi mắt ấy, cảm xúc cực đoan ngập tràn như biển sâu, ánh mắt tựa lưỡi dao đã nguội tàn ánh lửa, hoặc như dã thú khóa chặt mục tiêu của mình, từng chút một phủ xuống người anh.
Cậu cứ nhìn anh như vậy, không nói một lời nào, tay phải cầm súng buông xuống, ngón trỏ cong lại một cách cứng nhắc.
Ánh mắt giao nhau, tầm nhìn giao thoa trong không trung, một người tĩnh lặng như vực sâu, một người bình thản như đại dương. Trong sự lặng yên của khoảnh khắc này, nội dung bị che giấu đều tự mỗi người hiểu rõ.
— Yến Trầm phải rời đi.
Cảm xúc bị đè nén cuối cùng cũng bùng nổ trong đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217773/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.