Giọng của Yến Trầm xưa nay luôn rất dễ nghe, đặc biệt là khi giọng nói ấy nhuốm chút ý cười, trầm thấp mà hoa lệ, tựa như tiếng đàn cello ngân vang, lại giống lời thì thầm giữa những tình nhân.
Giang Du ngồi trên sofa, từ xương chân mày đến đường viền cằm đều sắc nét rõ ràng, đôi mắt hoa đào sâu thẳm, đen láy lười biếng liếc nhìn qua, đầu ngón tay gõ nhẹ trên đầu gối: "Vậy Yến thiếu nhất định phải sống thật tốt đấy."
Trên môi Giang Du mang theo nụ cười nhạt: "Dù sao anh cũng muốn ở lại thế gian này thêm vài năm nữa."
Phản ứng thản nhiên của Giang Du khiến Yến Trầm có chút không hài lòng. Cậu cũng chẳng rõ mình không hài lòng ở đâu, tóm lại là không vui. Cậu đưa tay nắm lấy một bên mặt đối phương, giọng nói mang theo vài phần cảm thán: "Anh đúng là một kẻ xấu xa."
Cảm giác dưới tay rất tốt, bàn tay đang xoa bóp khuôn mặt của Giang Du dần chuyển thành v**t v*, tựa như đang chậm rãi cảm nhận một viên ngọc quý, dùng lòng bàn tay chậm rãi lướt qua từng tấc da thịt. Ánh mắt cậu rơi trên đôi mày và ánh mắt của Giang Du, kéo dài giọng nói: "Anh biết rõ em không vui khi thấy anh trò chuyện với phóng viên đó, nhưng anh vẫn cứ làm theo ý mình; sau khi em gọi điện nhắc nhở anh mới chịu dừng lại, nhưng lúc đó mục đích của anh đã đạt được rồi." Cậu nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Bề ngoài thì có vẻ ngoan ngoãn nghe lời, nhưng thật ra chẳng chịu nhường một bước nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217771/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.