Quay lại phòng bệnh, Giang Du tiện tay đóng cánh cửa xanh trắng lại. Anh lúc này mới buông tay đang nắm chặt với Yến Trầm ra, đưa tay khẽ cào nhẹ lên mặt đối phương, giọng nói đầy cảm khái: "Cách Yến thiếu an ủi người khác thật là độc đáo."
Bạn trai bị chẩn đoán mắc bệnh hiểm nghèo, cậu liền nói thẳng "chết rồi tôi giới thiệu người mới".
Yến Trầm không mấy bận tâm, ngồi xuống mép giường, tiện tay chỉ ra phía cửa: "Giờ không còn nghe tiếng khóc nữa đúng không." Cậu ngừng lại một chút rồi nói: "Hay em đi cho cô ấy số WeChat của ba người kia?"
Yến Trầm thực sự là nói được làm được, đã bảo để ba người cùng làm bạn trai thì nhất định không thiếu một ai.
Giang Du: "... Không cần đâu."
Anh kéo tay áo lên, lộ ra một đoạn cánh tay, nói: "Yến thiếu đợi anh một chút, anh rửa mặt xong rồi chúng ta về nhà."
Ánh mắt Yến Trầm dừng lại trên khuôn mặt Giang Du. Đối phương trông không có vẻ gì là yếu ớt bệnh tật, tình trạng còn tốt hơn so với lần bị bắn trước đây. Ánh mắt cậu dừng lại trên đỉnh đầu Giang Du, hỏi: "Anh có thể xuất viện không?"
Giang Du đáp: "CT đã có kết quả, chỉ là chấn động nhẹ, về nhà nghỉ ngơi cẩn thận là được."
Anh mở cửa phòng vệ sinh, vào trong bật vòi nước rửa mặt, sau đó lau khô rồi bước ra: "Ở bệnh viện không thoải mái bằng ở nhà."
So về độ thoải mái, bệnh viện không thể nào sánh được với nhà. Giang Du cũng không thích bầu không khí của bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217760/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.