Ánh mắt Giang Du dừng lại nơi cổ tay mình. Khi hạ mắt, vẻ mặt anh trầm tĩnh. Sau một lúc, anh ngước nhìn Yến Trầm, rồi bỗng nhiên khẽ cười: "Dành vài ngày tâm sức, chỉ để làm việc này?"
Ngón tay anh chạm lên mặt đồng hồ, thon dài đặt trên đó. Sự kết hợp giữa sắc đen và trắng mang lại một vẻ đẹp khó tả.
Nụ cười trên môi Yến Trầm vẫn không đổi: "Vì anh, dù em phải bỏ ra bao nhiêu tâm tư cũng đáng."
Ánh mắt cậu rời khỏi mặt đồng hồ, nét mặt có phần vô tội: "Bé cưng, đôi khi anh nói cười với người khác, em thấy khó chịu." Cậu nhún vai, rồi tiếp: "Anh cũng có thể gắn định vị lên người em, em chẳng vấn đề gì."
Giang Du nhướn mày: "Từ khi nào Yến thiếu lại trở nên như thế này..." Anh khẽ trầm ngâm, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Thôi, từ anh định dùng chẳng hay ho gì."
Yến Trầm tỏ vẻ hứng thú: "Anh đang mắng em trong lòng?"
Giang Du đáp: "Không."
Nhìn vẻ mặt không tin của Yến Trầm, anh giơ tay bóp má cậu, dùng sức vặn mạnh khiến hai má bị kéo sang hai bên. Mặt Yến Trầm vừa tê rần vừa nóng rát, cơn đau như thiêu đốt truyền tới, cậu kinh ngạc nhìn Giang Du.
"Anh dám vặn má em???"
Âm cuối vút cao, vẻ mặt cậu không còn chút nào vẻ u ám thường ngày, chỉ toàn là sự không thể tin nổi.
Cậu ôm mặt, đi qua đi lại trong phòng như một con thú bị nhốt, biểu cảm thay đổi liên tục, lúc xanh lúc trắng, vô cùng đặc sắc.
Nhìn người đang ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217745/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.