Khi lời nói vừa dứt, một bàn tay đã chạm vào cổ áo Giang Du, gần như gấp gáp xé toạc lớp áo ngoài. Những sợi chỉ ở khuy áo phát ra tiếng đứt nhẹ, khuy áo lơ lửng, chực rơi, nhưng ngay sau đó đã lộn xộn mà rơi xuống đất.
Giang Du nhíu mày, dùng tay phải không bị thương bắt lấy cổ tay đối phương, mạnh mẽ siết chặt để kiềm chế. Anh nhấc chân đạp thẳng lên bụng đối phương, giọng nói mang theo chút lành lạnh: "Yến thiếu thật sự không biết chọn thời điểm."
Hai người hơi thở gần kề, hơi thở của cả hai như phả lên mặt và cổ nhau. Yến Trầm bỗng cảm thấy họ giống như hai con cá quấn quýt trong bùn lầy, vừa vẩn đục vừa mập mờ, toàn thân dính đầy bùn đất và nước bẩn. Cậu cảm giác mũi miệng mình như bị nhấn chìm trong dòng nước dơ bẩn ấy, đến hít thở cũng phải cố hết sức.
Cậu hít một hơi mạnh, những bọt khí trong phổi từng chút bị đẩy ra ngoài. Lồng ngực đau nhói đến chết đi sống lại, nhưng cậu vẫn cố gượng nở một nụ cười.
Cậu dùng hết sức đè Giang Du xuống, lại giằng khỏi sự kiềm chế trên cổ tay. Hưng phấn và điên cuồng, cậu tiếp tục kéo áo Giang Du. Làn da dưới lớp vải lộ ra mờ mờ, trong bóng tối giống như phủ một lớp sương lạnh.
Yến Trầm nhìn chằm chằm, như một con dã thú nhìn miếng thịt của mình. Trong đêm đen, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập của cậu.
Cậu cảm giác một dây thần kinh nào đó trong não mình đang mất kiểm soát, co
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217742/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.