Ánh nắng trong căn hộ của Giang Du luôn rất đẹp.
Trên bàn ăn, người đàn ông tuấn mỹ ngồi đối diện đang cầm nĩa, trong đĩa là miếng bít tết đã được cắt sẵn, mặt ngoài có lớp cháy nâu, bên trong chảy ra chút dịch cơ màu đỏ, mang theo sắc hồng mềm mại.
Yến Trầm thử một miếng.
Người đàn ông ngồi đối diện mặc thường phục, bàn tay đặt trên thành ly nước, khẽ nhấp một ngụm, dáng vẻ ôn hòa như ngọc: "Hợp khẩu vị của em không?"
Yến Trầm không tỏ vẻ đặc biệt, gật nhẹ đầu, buông một câu: "Cũng được."
Cậu đã từng ăn qua không ít mỹ vị, đồ Giang Du làm thật sự khó có thể xem là sơn hào hải vị, chỉ ở mức không khó ăn.
Giang Du mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Yến Trầm, dịu dàng hỏi: "Trước đây mỗi lần tối đói bụng, anh thường làm một miếng bít tết như thế này để ăn khuya."
Yến Trầm lại ăn thêm một miếng, sau khi nuốt xuống, liếc nhìn ly nước trái cây bên cạnh: "Có rượu không?"
"Không có." Ánh mắt anh rơi xuống khuôn mặt luôn tái nhợt của đối phương, không biết có phải do ảo giác hay không, anh cảm thấy sắc mặt cậu hình như càng kém hơn trước, Giang Du nói: "Rượu k*ch th*ch mạnh quá, em uống ít thôi."
Không hề khoa trương khi nói rằng đối phương coi rượu như nước uống.
Yến Trầm nghe vậy liếc mắt lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười, chậm rãi nhìn anh: "Quan tâm em sao?"
Nụ cười trên khuôn mặt ấy không thể coi là lương thiện, trái lại còn mang theo chút chế nhạo, nhưng vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217737/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.