Đêm khuya tĩnh lặng, trong phòng ngủ, ánh sáng từ đèn hình mặt trăng tỏa ra, ánh sáng ấm áp và yên bình rọi lên gương mặt của Yến Trầm, làm mờ đi vài phần vẻ u ám giữa đôi mày cậu. Khóe môi hơi nhếch lên, biểu cảm dường như cười mà không cười.
Yến Trầm chống đầu, nhìn gương mặt ôn hòa kia: "Sao, có nghe thấy không?"
Giang Du đưa tay chạm vào tai trái, cơn đau bên trong ống tai vẫn truyền tới, từng đợt, như có ai đó dùng tăm bông đâm vào tai trong, nửa bên đầu đều nhức nhối.
Anh chỉ chạm một chút rồi thu tay lại, bình tĩnh nói: "Tai kia vẫn nghe rõ."
Yến Trầm đưa tay sờ vào d** tai trước mặt, d** tai trắng mịn, mang theo cảm giác lạnh, chạm vào vô cùng thoải mái. Cậu dùng đầu ngón tay v**t v*, cảm nhận miếng thịt nhỏ mềm mại lướt qua đầu ngón: "Tổng Giám đốc Giang thử nói xem vừa nãy tôi nói gì?"
Cái bẫy ngôn từ nằm ngay đây, cậu hỏi: "Tôi vừa nói gì?". Dù Giang Du trả lời "Em muốn đụ tôi" hay giữ im lặng thì cậu cũng có thể lợi dụng sơ hở mà chen vào.
d** tai của Giang Du bị cậu vuốt đến nóng lên, hơi nóng lan từ d** tai ra xung quanh. Anh nhắm mắt, bình tĩnh nói: "Tôi muốn ch*ch em."
Lần này, đến lượt Yến Trầm "......"
Cậu rút tay về, ánh mắt không mấy thiện cảm lướt qua người bên cạnh, không biết nghĩ tới điều gì, trong mắt lóe lên tia sáng như ẩn như hiện: "Anh giỏi ăn nói lắm."
Ngữ khí mang theo lời cảnh cáo rõ ràng, sự ngạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217729/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.