Nhà của Giang Du cách chỗ ăn cơm không xa, lái xe khoảng nửa tiếng là đến.
Yến Trầm tay dắt hai sợi xích bạc, hai con chó sói ngoan ngoãn đi theo cậu. Giang Du mở cửa rồi bật đèn, sau đó giơ tay làm một động tác mời.
Yến Trầm không khách sáo, trực tiếp bước vào.
Đập vào mắt là chiếc sofa màu xám khói, rèm cửa cùng màu đang kéo kín, trên bàn trà đặt mấy quyển sách, có vẻ không lâu trước đây còn được đọc qua, thấp thoáng có thể thấy những nếp gấp trên trang sách. Ánh sáng từ đèn trên trần rất dịu dàng, lặng lẽ chiếu sáng không gian, trên bàn có một chiếc bình dài màu xanh thiên thanh, bên trong cắm một nhánh dây leo khô ngoằn ngoèo, toát lên vẻ cứng cỏi mạnh mẽ.
Phải nói, Yến Trầm khá bất ngờ.
Bởi vì căn nhà này không phải kiểu mẫu trưng bày thiếu hơi thở con người, cũng chẳng giống với hình ảnh xa hoa mà cậu từng hình dung. Cả căn phòng được thiết kế đơn giản mà thoải mái, nơi nơi đều tràn đầy cảm giác của cuộc sống.
Ví dụ như khi mở tủ giày, ở một tầng kệ có một đôi dép lê được lấy ra. Giang Du đặt đôi dép xuống sàn: "Mới, chưa ai mang qua."
Ánh mắt Yến Trầm dừng lại trên đôi dép bông ấy một giây, rồi cậu đổi dép, sau đó ngồi xuống sofa nhìn chằm chằm Giang Du.
Bị ánh mắt thẳng thừng đến mức khó tin đó nhìn, Giang Du vẫn bình thản.
Anh giống như không hề nhận ra, tự mình thay dép xong rồi nhìn về phía người đang ngồi trên sofa: "Chó của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217722/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.