Giang Du cúp điện thoại.
Trong phòng riêng, tám người cả nam lẫn nữ trạc tuổi anh đang ngồi vây quanh chiếc sofa trắng lớn ở giữa, trên đó là một bà lão tóc bạc trắng.
Bà mặc một chiếc áo khoác màu đỏ sẫm, cổ đeo chuỗi ngọc trai tròn trịa, ngoài ra không có thêm món trang sức nào khác. Khuôn mặt bà hiền từ, ánh mắt hiền hòa.
Có người bóc cam cho bà, cẩn thận gỡ bỏ hết phần xơ trắng trên từng múi. Nước trà được pha ở nhiệt độ vừa phải, không quá nóng cũng không quá nguội. Có người đứng sau xoa bóp vai, người khác thì vỗ nhẹ lên chân bà, thỉnh thoảng nói vài câu chúc phúc khiến bà bật cười vui vẻ.
Trông giống như cảnh phồn thịnh thời hoàng kim của Giả mẫu trong Hồng Lâu Mộng.
Nhưng so với Giả mẫu, bà lão này còn cao quý hơn nhiều, vì con trai bà rất thành đạt.
Giang Du nhét điện thoại vào túi, nở nụ cười ôn hòa: "Bà Lâm, con trai của Bí thư Yến cũng ở đây, cậu ấy nói lát nữa muốn đến chào hỏi bà."
Anh ngồi khá xa, gần như ngồi ở rìa mép sofa lớn. Trong không khí náo nhiệt, giọng nói của anh hơi cao lên một chút.
Sau khi anh nói xong, tiếng trò chuyện trong phòng giảm bớt đôi chút.
Mọi người trong giới này đều biết rõ nhau. Họ chỉ nghe nói "phàm nhân bái Phật", chứ chưa bao giờ thấy "Bồ Tát đốt hương". Hôm nay sao lại đổi tính vậy?
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua đầu mọi người trong giây lát, bà Lâm đã mỉm cười: "Bảo cậu ấy qua đây đi, càng đông càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217720/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.