Mấy ngày sau, Giang Du nhận được cuộc điện thoại từ Tạ Lương Đức.
Lúc đó là buổi sáng, chuông điện thoại reo lên, không gian đặc biệt yên tĩnh, Giang Du thấy số lạ, thu mắt rồi bắt máy.
Giọng nói của Tạ Lương Đức vang lên, vô cùng khách khí.
"Giang tổng, tôi vừa nghe Trúc Thanh nói rằng cậu đã giới thiệu cho nó một thầy giáo, thật sự đã làm phiền cậu rồi, dạo này tôi cũng bận, đợi sau này có cơ hội tôi nhất định dẫn Trúc Thanh tới cảm ơn cậu."
Giang Du ngồi trên chiếc ghế công thái học, tư thế ngồi của anh luôn ngay ngắn, dù là ở trong văn phòng chỉ có một mình, lưng vẫn thẳng tắp, gương mặt mỉm cười khiến người khác như đắm mình trong gió xuân: "Trưởng phòng Tạ khách khí rồi, Trúc Thanh bái sư tôi chỉ là kéo một sợi dây thôi, là Trúc Thanh tự mình giỏi mới được sư huynh tôi để mắt đến, nếu không việc này ai nói cũng vô ích."
Bên kia cười một tiếng, nghe có vẻ rất vui, nhưng ngay sau đó lại thở dài: "Thấy Trúc Thanh chăm chỉ luyện chữ tôi cũng vui mừng, nhưng tiếc là giờ nó lên lớp một, mỗi ngày bài vở nặng nề, học hành nhiều, còn phải dành thời gian để luyện thư pháp, vất vả không nói mà tâm trí lại bị phân tán rất nhiều, tôi thấy chữ nó viết thậm chí không bằng trước đây, thế này sao xứng đáng với sự dạy dỗ của thầy? Không giấu gì cậu, Giang tổng, tôi nhìn mà trong lòng cảm thấy áy náy vô cùng, thậm chí còn muốn để thằng bé tạm dừng học, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217713/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.