Giang Du khẽ gõ nhẹ ngón tay, giây tiếp theo trên mặt anh xuất hiện một nụ cười: "Yến thiếu."
Anh nhìn thấy đối phương càng lúc càng đến gần, sau đó quay sang người phụ nữ váy đỏ bên cạnh: "Xin lỗi, tiểu thư." Giọng anh ôn hòa, dù là lời từ chối cũng vô cùng lịch thiệp: "Hôm nay không tiện, bạn tôi đã đến rồi."
Người phụ nữ váy đỏ ban đầu ánh mắt còn mang theo vài phần nuối tiếc, nhưng khi ánh mắt rơi vào người đàn ông đứng bên cạnh, sắc mặt cô hơi thay đổi. Người đàn ông này có một khuôn mặt rất đẹp, nhưng mùi rượu trên người cậu ta nồng đậm, dù có gió đêm thổi qua vẫn không xua tan được mùi men cay nồng ấy.
Đây là một góc vắng vẻ, đàn ông uống rượu và phụ nữ độc thân ở cùng nhau thế này, nhìn thế nào cũng không an toàn, huống hồ người đàn ông mang theo mùi rượu này còn là một kẻ "nổi danh".
Cô miễn cưỡng mỉm cười nói một câu rồi vội vã rời đi. Bóng váy đỏ bay bay trong gió, bất kể nhìn thế nào cũng mang theo một loại tư thái né tránh.
Người ta thường nói: ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Với lối sống phóng túng của người kia, có thể làm bạn với cậu chắc chắn cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì.
Giang Du không biết cô đang nghĩ gì, dù có biết anh cũng sẽ không để tâm.
Người bên cạnh vô cùng tự nhiên ngồi xuống, đôi chân dài vắt chéo một cách tùy ý. Bộ âu phục phẳng phiu căng chặt, mơ hồ lộ ra đường nét cơ bắp rắn chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loi-choi-thuong-luu-ham-ngu-mai-hoa/5217707/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.