Doanh Chính không thích Tần Tử Sở tự nói mình “Ngốc”, hắn nhìn Tần Tử Sở là tiêu chuẩn “Tình nhân trong mắt xuất Tây Thi”, có ra sao hắn xem cũng thấy đẹp.
Hắn không cho phép người khác nói xấu Tần Tử Sở một câu, dù Tần Tử Sở tự giễu cũng không cảm thấy vui vẻ.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến ngữ cảnh trong câu của Tần Tử Sở nói ra ở trên là mình và hắn tâm ý tương đắc, trong lòng Doanh Chính lại lập tức tràn ngập ngọt ngào cùng vui mừng.
Hắn đưa tay ôm cổ Tần Tử Sở, cùng Tần Tử Sở triền miên hôn một hồi, sau đó mỉm cười nói: “Vậy trẫm sẽ để ngươi vĩnh viễn đơn thuần.”
Tần Tử Sở cười thoải mái, dắt tay Doanh Chính trở về, Doanh Chính lại đột nhiên dừng bước, nhíu mày nhìn vào góc.
Hắn bỗng hét lớn một tiếng: “Người nào núp ở sau cột đá? Lăn ra đây!”
Một thân ảnh thấp bé run rẩy từ bụi hoa đi ra, phủ phục dưới chân Doanh Chính, hận không thể co lại thành một đoàn.
Hắn không dám phát ra một chút âm thanh, lại có thể đủ để người ta nghe được tiếng răng run lên cầm cập —— thực sự có chút làm người ta sinh lòng thương hại.
Nhưng Doanh Chính sau khi thấy thiếu niên này, toàn thân lại tản ra sát khí lãnh liệt muốn đưa người vào chỗ chết!
Hắn trực tiếp phân phó nội thị theo sau: “Người này muốn mưu đồ bất chính, giết.”
Tần Tử Sở đầu tiên sửng sốt, sau đó kịp nhận ra thân phận của gã thiếu niên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907117/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.