Tần Tử Sở cười không đáp lại.
Làm bạn nhiều năm, nếu nói là trước kia Doanh Chính thật sự suy xét qua đem hắn nhốt lại, thì bây giờ Doanh Chính đã xem câu này trở thành lời tâm tình ngọt ngào, chỉ có thời điểm làm nũng mới đặc biệt lấy ra nói cho Tần Tử Sở nghe.
Hắn vùi vào ngực Doanh Chính, tùy ý Doanh Chính tiến vào thân thể của mình, kiệt lực phóng túng, toàn bộ quá trình biểu hiện đến cực kỳ nhu thuận.
Doanh Chính v**t v* sống lưng Tần Tử Sở, khóe miệng gợi lên nụ cười thỏa mãn.
Hắn lại gần hôn khuôn mặt Tần Tử Sở, đầu ngón tay tinh tế v**t v* lên vô số dấu vết lưu lại trên người Tần Tử Sở.
“Lại mệt đến ngủ say.” Doanh Chính than một tiếng.
Hắn trầm ngâm một lát, sau khi giúp Tần Tử Sở kéo lại chăn đơn bao lấy thật chặt, tự mình đứng dậy gọi cung nô hầu hạ mặc miện phục, đi ra tẩm phòng, trở về tiền viện.
Cả sân được nhóm vệ sĩ trung xa trông coi nghiêm mật, ngay cả một con chuột ăn vụng cũng không thể tùy ý ra vào.
“Triệu Đà, thương thế của ngươi thế nào?” Bước ra trước cửa, Doanh Chính dừng lại bước chân.
Tầm mắt của hắn dừng trên người Triệu Đà mang theo một đám vệ sĩ trung xa quỳ một gối trên mặt đất, hơi quan tâm thấp giọng hỏi.
Triệu Đà kích động mặt đỏ lên, vội vàng đáp lời: “Quốc chủ, chẳng qua lúc thần bị tên đại lực sĩ kia vứt ra trật khớp mà thôi. Thái y ngày đó liền chữa cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907111/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.