– Thượng – Tần Tử Sở sau khi kịp phản ứng Doanh Chính dọc đường đi như lâm đại địch rốt cuộc là vì sao, hoàn toàn ghé vào lòng ngực của hắn mà cười. Cả người Tần Tử Sở co lại giống như con tôm, cười đến lỗ tai đều ửng hồng. “A Chính, ha ha ha, A Chính…” Tần Tử Sở ngửa mặt nằm trong hồ cừu đỏ rực, thân thể run lên, ngón tay kéo ống tay áo của Doanh Chính đung đưa qua lại. Doanh Chính cúi người đè trên người hắn, nhẹ nhàng v**t v* sống lưng của Tần Tử Sở, nheo mắt lại thấp giọng đáp lời: “Ân? Tử Sở có gì muốn nói?” Tần Tử Sở mạnh mẽ hít sâu một hơi, cười đến cả người như nhũn ra, nghiêng đầu tựa vào cánh tay Doanh Chính. Hắn híp mắt cười nói: “Chính là cảm thấy rất thú vị, nhìn thấy Trương Lương đời trước mua người giết ngươi, có phải rất muốn đem hắn lột da rút gân đun sôi hay không?” Doanh Chính đưa bàn tay áp lên khuôn mặt tinh tế bởi vì cười không ngừng mà đặc biệt nóng ran của Tần Tử Sở, vuốt nhè nhẹ, ngạo mạn nói: “Đời này hắn muốn kính dâng ra toàn bộ tài trí vì Đại Tần ta —— điều này so với giết hắn càng là sự trả thù tốt hơn. Trẫm thích nhìn những kẻ đã từng là địch thủ cúi đầu xưng thần.” Tần Tử Sở lại giống như là bị Doanh Chính mê hoặc, đến gần nhẹ nhàng m*t lấy bờ môi của hắn, nhẹ giọng nói: “Bộ dáng này của ngươi, luôn làm cho ta rất muốn thân mật.” Doanh Chính nhẹ nhàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907100/chuong-176-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.