Tần Tử Sở ngày thường cũng không ỷ thế hoành hành, nhưng hiện tại ngọn lửa đốt trong lòng lại làm cho hắn có chút không kiềm chế được hành vi của mình.
Hắn hơi cúi đầu, thấp giọng nói: “Đi gọi A Chính đến.”
Nội thị đứng tại chỗ, không dám cử động, tất cả đều giả bộ làm đầu gỗ.
Tần Tử Sở ngẩng đầu, cười lạnh một tiếng, thẳng lưng, khí thế đế vương ngày xưa nháy mắt tỏa ra.
Hắn lạnh lùng nói: “Nếu các ngươi không chịu gọi hắn lại đây, ta tự đi gặp hắn.”
Thân thể nội thị run lên, đột nhiên quỳ trên mặt đất, nhưng một câu xin tha cũng không dám nói, một mực dập đầu không ngừng.
Tần Tử Sở cúi đầu nhìn nội thị quỳ đầy đất, cũng không bảo bọn họ dừng lại, mà trực tiếp cất bước đi ra ngoài, đợi đến vị trí hậu điện cách chính điện một bức tường, hắn liền gõ từng cái vào vách tường.
Nhóm nội thị run rẩy càng nghiêm trọng, nhưng toàn bộ bị hắn kinh sợ, vẫn không người nào dám ngăn cản động tác của Tần Tử Sở.
Ai không rõ thượng vương là người trong lòng quốc chủ!
Dù thượng vương bị giam, quốc chủ cũng không làm nhục hắn một chút, ngày thường cẩn thận săn sóc, hận không thể tự tay mặc quần áo uy cơm.
Tuy rằng không người nào dám đứng bên cạnh thượng vương, nhưng cũng không có ai dám tiếp xúc với thượng vương làm ngài không vui, nếu không kết quả là cung nô bọn hắn gặp hoạ!
“Cộc, cộc, cộc ——!” vang lên không ngừng, liên tiếp truyền vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907097/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.