“Trời ạ, chạy mau!! Toàn bộ quân doanh bị thiêu cháy ! ! !” Trên mặt các chiến sĩ quân Yến tràn đầy hoảng sợ, bụm mặt chạy trốn tứ phía.
Kịch Tân cao giọng quát: “Không cho chạy trốn, trước trận chạy trốn theo luật phải… A!”
Chiến sĩ không biết chỗ nào tới xô ngã Kịch Tân, ngay sau đó, vội vã từ bên cạnh hắn chạy qua, muốn phóng tới cửa nam an toàn.
Quân Tần lại dưới sự dẫn dắt của Lý Mục đã sớm chặn quân Yến ở hai lối ra, mỗi khi có quân Yến chạy đến sẽ cho người chặn, trói lại.
Quân Yến trốn ra được từ trong đám cháy căn bản không lòng dạ nào chống cự.
Hai mươi ba vạn người trốn ra lại giống như là dê con mới sinh không có năng lực chống cự, bị quân Tần chỉ còn lại hơn bốn vạn người canh giữ, ôm đầu ngồi xổm trong góc run lẩy bẩy.
“Diêu thượng khanh đâu? Hắn có sao không?” Tần Sơ mang theo một đội binh sĩ từ giữa đám cháy mang ra Doanh Tập công tử cả người bị thương, tầm mắt nhịn không được dạo qua một vòng trong các tướng lãnh ở đây, tìm kiếm bóng dáng của Diêu Cổ.
Lý Mục chỉ huy thầy thuốc đi theo quân dìu Doanh Tập công tử đi xuống trị thương, nghỉ ngơi, sau đó vươn tay chỉ về vị trí phía sau nơi đóng quân: “Diêu thượng khanh bị thương nhẹ, đã đi tĩnh dưỡng.”
Tần Sơ khẩn trương nói: “Hắn không bị thương trên mặt đi?”
Văn thần nếu mặt bị thương, thì không thể tiếp tục ra vào triều đình!
Lý Mục an
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907076/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.