“Quên đi.” Doanh Chính đưa tay sờ hai má trắng bệch của Tần Tử Sở, thở dài một tiếng.
Hắn cũng biết quốc sự bận rộn, Tần Tử Sở liên tục thức đêm, thân thể càng ngày càng kém.
Nhưng có lẽ thân thể hắn bây giờ thật sự là quá trẻ tuổi, mỗi khi đêm đến luôn không kiềm chế được chính mình, đem Tần Tử Sở áp đến mê man.
Những ngày gần đây, Hà liên tiếp nhu ấn sưng phù trên mặt Tần Tử Sở.
Doanh Chính biết, sợ rằng các cung nô hầu hạ đều cho rằng Tần Tử Sở trời không cho sống lâu, chỉ sợ cũng muốn theo bước hai Tần vương trước mà đi.
Doanh Chính đương nhiên nghĩ qua nhân cơ hội để Tần Tử Sở giả chết, nhưng Doanh Chính biết rõ mình là một người cố chấp mà còn chiếm hữu dục mãnh liệt cỡ nào.
Một khi Tần Tử Sở không có địa vị bảo hộ, thì sẽ không có gì có thể kìm hãm cố chấp trong lòng Doanh Chính.
Hắn sẽ hoàn toàn đem Tần Tử Sở nhốt lại.
… Tần Tử Sở nhất định sẽ oán hận hắn.
Đây tuyệt đối không phải là kết quả Doanh Chính muốn, hoặc nói đây là kết quả hắn né còn không kịp.
Tần Tử Sở lộ ra thần sắc áy náy, tiến đến bên tai Doanh Chính thấp giọng nói: “Chỉ cần không vào trong là được.”
Hắn l**m môi, nhẹ nhàng mỉm cười, dùng giọng điệu đầy thâm ý, chậm rãi nói: “Kỳ thật ta biết rất nhiều kiểu chơi khác, có thể để cho ngươi không cần chịu đựng.”
Doanh Chính nháy mắt nắm lấy cổ tay của Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907063/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.