Diêu Cổ im lặng gật đầu, sắc mặt nặng trĩu không giống bình thường —— hắn tựa hồ vô cùng băn khoăn đối với lời mình muốn nói.
Tần Tử Sở cũng không thúc giục Diêu Cổ mở miệng, ngược lại quan tâm nói: “Diêu Khanh không cần phiền não vì việc này, nếu quả nhân có suy đoán như vậy, sẽ cùng Phạm Tuy tướng quốc và Chương Lê tiên sinh thảo luận một phen.”
Nghe Tần Tử Sở an ủi, Diêu Cổ thở phào nhẹ nhõm.
Hắn có chút thấp thỏm nhìn về phía Tần Tử Sở, ngay sau đó, nằm sấp trên mặt đất tự trách nói: “Đa tạ quốc chủ rộng lượng. Diêu Cổ, Diêu Cổ sinh ra không phải là người Tần quốc, việc này không thể mở miệng lung tung.”
Tần Tử Sở trầm mặc xuống theo.
Sau đó, mặt hắn mang nụ cười khổ tâm, nhẹ giọng nói: “Cuối cùng sẽ có một ngày, quả nhân có thể làm khắp thiên hạ đều là dân chúng của Đại Tần, không bao giờ để cho nhân tài gặp oan khuất hoặc không dám mở miệng vì lợi ích của quốc gia. Diêu Khanh đứng lên đi, ngươi lập công lớn, châu báu này đều mang về, quả nhân còn muốn ban thưởng thêm cho ngươi.”
Lời vừa dứt, nội thị lập tức bưng lên vàng bạc châu ngọc đã chuẩn bị.
Tần vương Tử Sở trực tiếp đi từ hậu cung vào chính điện, Diêu Cổ thấy rất rõ.
Nói cách khác, trước khi Tần vương Tử Sở còn chưa biết hắn mang về tin tức rốt cuộc là tốt hay xấu, đã chuẩn bị ban thưởng cho mình.
Trong lòng Diêu Cổ càng cảm động không dứt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907061/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.