Tần Tử Sở nhìn ánh mắt Doanh Chính, vui vẻ trên khóe miệng càng sâu.
Hắn nắm chặt lòng bàn tay Doanh Chính, hít sâu một hơi mới đè xuống được cảm động dâng lên trong lòng.
Tần Tử Sở quay đầu lại nói với Hàn Phi: “Như vậy rất tốt, quyết định chọn văn tự đơn giản và thuận tiện, dễ ghi nhớ ký tự nhất đi.”
Nói tới đây, hắn dừng một chút.
Khóe miệng của Tần Tử Sở bỗng nhẹ nhàng cong lên, ánh mắt toát ra tình cảm ôn nhu, nhìn thẳng Hàn Phi nói: “Kiểu chữ A Chính thích cũng chỉnh lý riêng ra.”
Nếu là văn tự mà Doanh Chính thích, như vậy hắn cũng phải học được, đây sẽ trở thành bí mật nhỏ giữa bọn họ.
Hàn Phi đối diện với ánh mắt của Tần Tử Sở, trong lòng không khỏi nhảy lên.
Hắn cổ quái nhìn Tần Tử Sở, tầm mắt dạo một vòng giữa Tần Tử Sở và Doanh Chính, nhưng nhìn lại, cảm giác cổ quái lại biến mất.
Sau đó, Hàn Phi dập đầu, đi theo mọi người cùng rời khỏi cung Hàm Dương.
Tần Tử Sở dắt bàn tay Doanh Chính, không nói một chữ, nhưng đỏ ửng đã theo gò má của hắn lan ra một đường đến bên trong cổ áo kín đáo.
“A Chính, chúng ta trở về đi.” Hắn khẩn trương đến nỗi âm thanh run nhè nhẹ, nhưng bàn tay lại gắt gao nắm chặt Doanh Chính.
Doanh Chính trở tay dắt Tần Tử Sở, nhịn không được xoa nhẹ cánh tay vừa khỏi không bao lâu của hắn, quan tâm nói: “Có phải xương cốt mới vừa chăm sóc tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907059/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.