Tâm tình Tần Tử Sở không tồi, nhưng tâm tình Doanh Chính lại rất kém.
Hắn là đế vương cổ đại chân chính, tất cả khả năng ngoài ý muốn làm hại đến tính mạng đều khiến Doanh Chính căm thù tận xương tuỷ.
Tần Tử Sở có thể xem như một chuyện ngoài ý muốn nhẹ nhàng buông tha việc này, Doanh Chính lại nhịn không được cảm thấy thay vì đối xử mềm mỏng như Tần Tử Sở, thì nên cho đám người Triệu quốc không biết tốt xấu này biết tay, để cho bọn họ biết cơn giận của đế vương, phục thi bách vạn*!
*Từ câu: “Truy vong trục bắc, phục thi bách vạn, lưu huyết phiêu lỗ”: đuổi giặc về phương bắc, thấy chết cả trăm vạn, máu chảy đầy khắp Bên trong buồng xe, Tần Tử Sở cực kỳ khó chịu tựa vào ngực Doanh Chính. Sắc mặt hắn khó coi, nhẹ thở gấp, Doanh Chính điều chỉnh tư thế một chút, để hắn dựa vào thoải mái hơn. Doanh Chính đau lòng nói: “Tử Sở, chớ kiên trì, ta dẫn ngươi ra ngoài cưỡi ngựa.” Tần Tử Sở gật đầu, lập tức cười khổ nói: “Ta thật không muốn thử một đường cưỡi ngựa về Hàm Dương. So với ngồi xe ngựa, còn giống như là khổ hình hơn.” “Đau chân và đau đầu, ngươi chỉ có thể chọn một.” Doanh Chính nâng dậy Tần Tử Sở hai chân vô lực, gõ gõ buồng xe, trực tiếp mang theo hắn xuống xe. Tần Tử Sở không phản kháng quyết định của Doanh Chính, đi theo xuống xe. Cuối thu không khí dễ chịu, hơi lạnh của gió lướt nhẹ qua mặt, Tần Tử Sở rất nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907047/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.