“Bọn họ đều còn sống không? Người không bị thương chứ?!” Tần Tử Sở lập tức buông Doanh Chính ra, kích động đến mức kéo lấy áo Kiều hỏi.
Kiều không thoải mái giật giật, mắt lộ ra hoảng sợ.
Hắn cho là mình không thể ngăn đám người điên của học phái* Mặc gia phá hư biệt quán Ủng cung, chọc giận Tử Sở công tử, Tử Sở công tử hỏi bọn họ còn sống hay không là để trị tội.
*học phái: một nhóm học giả chuyên về một ngành học riêng biệt Kiều lập tức ngồi phịch xuống đất run rẩy, một câu cũng không nói được. Tần Tử Sở vừa thấy Kiều như thế, sắc mặt cũng trắng bệch theo, trong lòng sợ hãi. Hắn không khỏi thúc giục nói: “Nói mau!” Âm thanh của Kiều quả thực run rẩy đến không thành điệu: “Bẩm công tử, đệ tử Mặc gia đều mạnh khỏe, chỉ có một số người bị vết thương nhẹ, nhưng, nhưng cung điện gần như sụp toàn bộ.” Vừa nghe mọi người không có việc gì, sắc mặt Tần Tử Sở thoáng chốc khôi phục bình thường. Hắn buông áo Kiều ra, lộ vẻ may mắn, thấp giọng nói: “Người không có việc gì là tốt rồi, con người mạnh mẽ hơn so với mọi thứ.” Doanh Chính từ phía sau nắm chặt bàn tay Tần Tử Sở, kéo hắn đến trước ngực mình. Lồng ngực cao gầy từ phía sau đỡ thân thể của Tần Tử Sở, sau khi để cho hắn thở hổn hển một lát, sắc mặt rốt cuộc khôi phục lại bình thường. Tần Tử Sở nắm lại tay Doanh Chính, dùng sức nắm chặt một chút, thấp giọng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907040/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.