Hưng phấn của Tần Tử Sở không thể lây sang Doanh Chính.
Doanh Chính nhìn ánh mắt sáng ngời của Tần Tử Sở, trong mắt tràn đầy nghi vấn.
“ ‘Sa bàn’ là vật ra sao?” Doanh Chính tò mò hỏi.
Tần Tử Sở hơi sửng sốt, sau đó cười nói: “Ta nói ‘Sa bàn’ là dựa vào địa hình thật sự, theo tỷ lệ nhất định thu nhỏ lại, dùng bùn cát, binh kỳ và vật liệu khác chế thành mô hình. Có vật này thì có thể suy diễn tình thế chiến trường càng thêm trực quan.”
Doanh Chính lập tức hiểu được sa bàn trong chiến tranh có thể tạo ra tác dụng rất lớn, nhưng hắn lập tức cảm thấy trong đó có chuyện mà bây giờ rất khó làm.
Doanh Chính không khỏi nói: “Người biết địa hình cũng rất ít, ngay cả bản đồ địa hình cũng không rõ ràng lắm.”
Tần Tử Sở cười thần bí, mặt lộ ra vẻ vô cùng đắc ý.
Hắn kề sát vào Doanh Chính, thấp giọng nói: “Muốn biết giải quyết vấn đề bản đồ địa hình thế nào sao? Muốn biết, hôn ta một cái liền nói cho…”
Lời còn chưa dứt, môi mềm mại đã dán lên trán Tần Tử Sở.
Mặt Tần Tử Sở bỗng dưng đỏ lên, chữ “Ngươi” lắp bắp chưa kịp nói ra, sau đó trừng mắt, vẫn duy trì động tác, cứng đơ tại chỗ.
“…Tại sao ngươi hôn thật?” Ánh mắt long lanh của Tần Tử Sở, khi nhìn người khác dù mang theo oán trách cũng lộ vẻ ôn nhu.
Doanh Chính cười nhẹ một tiếng, đưa tay chạm hai má nóng lên của Tần Tử Sở, thấp giọng nói: “Ngươi muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907038/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.