Tần Tử Sở cười, ôm lấy Doanh Chính, ngữ điệu ôn hòa nói: “Nhưng ta không muốn có cử chỉ thân mật với nam hài tử mà lúc hôn môi có thể sẽ thay răng. Ngươi hãy thành thật chờ lớn lên đi.”
Tiếng Tần Tử Sở vừa dứt, Doanh Chính thành thật buông người trong ngực ra.
Hắn bình tĩnh gật đầu nói: “Được, ngày cũng không bao xa, trẫm chờ ngươi.”
Tần Tử Sở cười tủm tỉm s* s**ng gương mặt non nớt của Doanh Chính, lại gần trêu đùa: “Chờ ngươi mười lăm tuổi, ta tự mình làm lễ đội mũ* cho ngươi, thế nào?”
*thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành Động tác vẩy nước trên người của Doanh Chính dừng lại, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn, lập tức gật đầu. Ngay sau đó, vẻ mặt hắn có chút chần chờ nhìn về phía Tần Tử Sở, bỗng nói: Tử Sở, hình như chưa từng có ai vì ngươi cử hành lễ đội mũ?” Tần Tử Sở gật đầu, không quanh co nói: “Khi ta ở Triệu quốc, thân thể này hẳn là đã tròn hai mươi tuổi. Lúc ấy không ai nhắc ta chuyện lễ đội mũ, khi đó ta lại không có thói quen để tóc dài, cả ngày tóc tai bù xù cũng cảm thấy rất phiền toái, dứt khoát tự mình học cách buộc tóc lên coi như xong rồi. Dù sao thời đại ta sống không ai quan tâm những thứ này, tất cả mọi người hầu như là tóc ngắn. Có cử hành lễ đội mũ hay không, không có chút ảnh hưởng nào tới sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907036/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.