Trái tim của Tần Tử Sở đập không ngừng, chỉ sợ hổ đực xuất hiện, phát hiện cảnh lão bà và hài tử của mình đều đi theo thân thiết với tên “Dã nam nhân”.
Hổ mẹ mặc kệ Tần Tử Sở lo lắng cái gì!
Nó lại dùng đầu đẩy Tần Tử Sở, ngay sau đó nhanh chóng từ trong bụi cỏ tha ra một hổ con nhìn có vẻ rất yếu ớt, quay đầu nhìn về phía Tần Tử Sở, trong đôi mắt long lanh ngấn nước.
Tâm lý đề phòng của Tần Tử Sở lập tức sụp đổ.
Hắn tiếp nhận hổ con yếu ớt, ôm vào trong ngực, thấp giọng nói: “Nó sinh bệnh, cần ta giúp chữa bệnh sao?”
Hổ mẹ như là nghe hiểu ý của Tần Tử Sở, lập tức vội vàng đẩy chân hắn hướng ra phía ngoài.
Tần Tử Sở không chần chờ nữa, thật cẩn thận bảo vệ hổ con đi xuống chân núi, nhưng quay người lại nhìn thấy Doanh Chính trán đầy mồ hôi.
Hắn lại theo tới đây?
Tần Tử Sở sửng sốt, không để ý việc không vui trước đó, nói thẳng: “A Chính, nó bị bệnh.”
Doanh Chính liếc hổ con trong ngực Tần Tử Sở một cái, nghe Tần Tử Sở chủ động mở miệng, trong mắt hắn lập tức hiện lên vẻ thoải mái.
Doanh Chính kéo Tần Tử Sở trở về: “Không cần lo lắng, trẫm sẽ tìm người chữa khỏi cho nó.”
Bánh bao nhỏ lông xù ở trong ngực Tần Tử Sở phát ra một tiếng kêu vừa yếu ớt vừa mềm mại, Tần Tử Sở nhịn không được dùng ngón tay gãi hàm dưới của nó.
Hắn nhẹ giọng nói với Doanh Chính:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/loan-tan-kim-linh-tu/4907025/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.